Website to share your memories forever
Special Memories
Lời Khuyên Dành Cho Tân Sinh Viên  
Năm thứ hai học đại học tôi đã được thầy giáo dạy toán tặng cho mình một thông điệp, đó là bài diễn văn của Lawrence Larry Ellison mà tôi giới thiệu với các bạn sau đây.

Thầy đã đưa cho tôi và dặn không được tiết lộ cho mọi người biết, năm tháng đã trôi qua và giờ đây tôi muốn mọi người cùng đọc và chia sẽ những cảm xúc với mình. Mong thầy thứ lỗi cho em vậy....

Tôi đã đọc và thầm cảm ơn thầy rất nhiều....... và tôi biết mình đã có một lựa chọn cho con đường tương lai....

------------oooooooooooooooooooo0ooooooooooooooooooooo------------

Đây là bài diễn văn của Larry Ellison (Chủ tịch Oracle) tại đại học Yale vào lễ tốt nghiệp năm 2000 và cũng vì nó, ông bị lôi ra khỏi sân khấu khi đang diễn thuyết.

"Là sinh viên tốt nghiệp từ đại học Yale, tôi xin lỗi nếu các bạn có thể chịu đựng được phần mở đầu trước, nhưng tôi muốn các bạn làm một điều gì đó cho tôi. Xin hãy nhìn chung quanh bạn. Hãy nhìn những người bạn cùng lớp bên trái bạn. Hãy nhìn người bên phải bạn. Bây giờ, hãy xem xét điều này: 5 năm nữa, 10 năm nữa, thậm chí 30 năm nữa, kì quặc là những người bên trái bạn sẽ trở thành những người thua cuộc.

Người ngồi bên phải bạn lúc đó cũng trở thành người thua cuộc. Và bạn, người ở giữa sẽ như thế nào? Bạn có thể mong mỏi điều gì hơn? Rốt cuộc bạn cũng sẽ là một gã tồi mà thôi. Tất cả đều thua, Tất cả. Thực tế, khi tôi tìm kiếm trước trong số những người trước mặt tôi hôm nay, tôi không thấy được hàng ngàn tia hy vọng cho một ngày mai tươi sáng.

Tôi không thấy hàng ngàn người lãnh đạo tương lai trong hàng ngàn ngành công nghiệp. Tôi chỉ thấy hàng ngàn kẻ thua cuộc. Bạn lo lắng ư? Dễ hiểu thôi. Sau cùng, tôi, Lawrence "Larry" Ellison, người bỏ học đại học nữa chừng, cả gan hùng hồn thốt ra những điều trái lẽ phải như thế trước khóa tốt nghiệp của một trong những viện có uy tín nhất đất nước này.

Tôi sẽ nói cho các bạn biết tại sao?

Bởi vì tôi, Lawrence "Larry" Ellison, người giàu thứ hai trên hành tinh, là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Bill Gates, người giàu thứ nhất thế giới dù sao đi nữa cũng là một kẻ bỏ học giữa chừng, mà các bạn thì không. Bởi vì Paul Allen, người giàu thứ ba trên thế giới, cũng bỏ học đại học giữa chừng, và bạn thì không làm điều đó. Và cứ tính như thế tiếp tục đi. Cho đến Michael Dell, người giàu thứ 9 trên thế giới và ngày càng đi lên rất nhanh, cũng là một thằng bỏ học giữa chừng và bạn, vâng chính lại là bạn, không như thế. Bạn thấy đảo lộn rồi ư? Có thể hiểu được mà.

Vì vậy hãy để tôi chọc giận cái tôi trong bạn bằng cách chỉ ra, một cách thẳng thắn, là bằng cấp của bạn chẳng có giá trị gì hết. Phần lớn các bạn, tôi tưởng tượng là, đã trải qua 4, 5 năm ở đây bằng nhiều cách, bạn cố gắng học và chịu đựng những gì sẽ có lợi cho bạn trong những năm sắp tới. Bạn đã lập ra một thói quen làm việc tốt. Bạn đã thiết lập nên một mạng lưới các quan hệ để có thể giúp đỡ bạn khi bạn vấp ngã trên con đường của mình. Và bạn đã tạo ra những gì có quan hệ suốt đời với từ "cách chữa bệnh".

Tất cả điều đó đều tốt. Sự thật là bạn sẽ cần đến mạng lưới đó. Bạn sẽ cần những thói quen làm việc chăm chỉ. Bạn sẽ cần "cách chữa bệnh". Bạn sẽ cần nó vì bạn không bao giờ bỏ học nữa chừng, và chính vì thế, vâng, bạn sẽ không bao giờ ở trong số những người giàu nhất thế giới. Oh, chắc chắn là làm theo cách của bạn sẽ không bao giờ vươn tới số 10, 11 như Steve Ballmer. Nhưng mà, tôi không nói cho bạn biết là thực sự ông ta đang làm cho ai phải không?

Và để có được thành tích đó, ông ta đã bỏ học. Hơi trễ, đó là sai lầm lớn. Cuối cùng tôi nhận ra rằng, nhiều bạn ở đây, hy vọng là đa số các bạn, tự hỏi rằng:"Tôi có thể làm cái gì đây? Không còn hy vọng cho tôi nữa sao?"

Thật sự là không. Quá trễ rồi. Bạn đã miệt mài quá nhiều, tôi nghĩ là bạn biết là quá nhiều. bạn sẽ không là người thứ 9. Bạn có một cái mũ dính liền, tôi không nói ám chỉ đến cái mũ vuông (trong đồng phục lễ tốt nghiệp) mà bạn đang đội trên đầu. Hmm... Bạn thực sự lo lắng ư? Dễ hiểu mà. Vì thế đây có lẽ là dịp tốt để nuôi dưỡng niềm hy vọng. Không phải cho các bạn mà là cho các khóa mới sắp tới kia. các bạn là đồ phề thải rồi, vì thế tôi sẽ để các bạn lãnh mức lương

thảm hại 200.000 $/ năm, nơi mà đơn xin vào làm của các bạn sẽ được những thằng bỏ học hai năm trước đây ký.

thay vào đó, tôi muốn mang lại hy vọng cho những bạn mới vào trường.

Tôi muốn nói với các bạn, là tôi nhấn mạnh điều này: nên bỏ học. Hãy xếp đồ đạc và cả những ý tưởng lại và đừng quay trở lại nữa. Bỏ học đi. Đứng dậy đi.

Điều tôi muốn nói với bạn là cái mũ và áo choàng tốt nghiệp sẽ kéo bạn xuống, chắc chắn như là những người bảo vệ kia sẽ lôi cổ tôi xuống khỏi sân khấu này....

(Đến lúc này thì chủ tịch của Oracle bị mời xuống khỏi sân khấu)

CHUYỆN VỀ CHIẾC SIM 0908.01.05.80  
Ngày 20/04/2002

Mẹ gửi cho mình một chiếc điện thọai di động và nói kiếm chỗ bán bù thêm tiền mà mua chiếc điện thọai mới xài.
Vốn chưa bao giờ xài điện thọai di động nên mình nhờ Tuấn Anh (bạn cùng lớp) bán và mua dùm chiếc điện thoại mới.Nó quả là khá chu đáo khi bỏ khá nhiều thời gian để tìm chỗ bán và chọn mua cho mình một chiếc điện thoại mới(mình thầm biết ơn nó về điều này!!!).
Cầm chiếc điện thọai mới trên tay, mình ghé ra tiệm để mua sim, chọn đại một số trong vô số kit mà người bán giới thiệu, mình thật sự hồi hộp từng giây phút khi lấp sim vào và khởi động máy.
Mất vài ngày để tìm hiểu tất cà các chức năng của máy, của sim và của nhà cung cấp dịch vụ, mình tự hào vì mình có thể khám phá được những bí mật mà người khác có thể sẽ không biết, mình dung nó để chọc phá điện thọai người khác, xem trộm thong tin cá nhân và sử dụng các lệnh dịch vụ đặc biệt trên sim của người khác, sử dụng free một số dịch vụ từ nhà cung cấp..

Mình và Tuấn Anh thường ngồi chung với nhau ở bàn cuối cùng trong lớp và dùng điện thọai để chọc phá bạn bè, một hôm cầm bảng danh sách lớp trên tay Tuấn Anh chỉ vào số điện thọai của mình và giải thích về y nghĩa của số điện thoại của nó. Mình nhìn xuống số điện thoại của mình và cảm thấy không có gì đặc biệt cả, chỉ là một dãy số không thứ tự vô nghĩa. Mình muốn có một số thật đặc biệt và có ‎ nghĩa và mình nghĩ ngay đến ngày sinh của mình. Quay số gọi đến số :0908.01.05.80 thì tín hiệu đổ chuông vang lên, mình vội cúp máy, " vậy là có người xài rồi", mình suy nghĩ và gọi lại với hy vọng là người ấy sẽ nhường lại cho mình số điện thoại đó, nhưng mình thật sự hết hy vọng khi vẫn không thể nào thuyết phục được họ. Một cảm giác buồn…
"Làm sao để có được số điện thoại đó đây?". Cái y nghĩ ấy cứ bao quanh mình làm mình càng trở nên đau khổ vì biết rằng có được chiếc sim ấy là điều không thể. Và ‎ nghĩ mong muốn có chiếc sim ấy đã theo mình suốt những năm đại học và cho đến một ngày….

Thứ Sáu, ngày 28/10/2006

4 năm đã trôi qua, có nhiều thứ đã thay đổi nhưng niềm khao khát về con số ấy dường như vẫn đeo bám lấy mình.
Hôm nay tổ chức lễ trao giải "thiết kế web" tại hội chợ Tech & SoftMart, mình cùng đi với Triều- thằng em học cùng trường, lớp D02THA1
Đang trên đường rời hội chợ để về thì điện thoại reo vang, mình bắt máy, một giọng nói vang lên: "Anh có phải anh Trứ không ạ? Mình là nhân viên của MobiFone, có số sim 0908.01.05.80 anh có muốn lấy không ạ? Nếu lấy thì mời anh đến 750 Điện Biên Phủ để làm hợp đồng ạ?
Một phút thoáng ngỡ ngàng, mình không thể nào tin đó lại là sự thật 100%, một sự trùng hợp kỳ lạ hay là một sự sắp đặt? Thật là một phép mầu. Mình đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác và tự vấn, không hiểu tãi sao gã nhân viên MobiFone kia lại biết mình thích số này và làm sao có thể biết được mình một cách rõ rang như thế từ địa chỉ, số điện thoại… mà tìm gọi.
Mình hẹn gặp làm hợp đồng và lấy sim, cầm chiếc sim trên tay mình vẫn còn chưa tin đó là sự thật, nó có phải thật là chiếc sim số:0908.01.05.80 không? Mình bấm số diện thoại bàn kế bên và chờ đợi, số gọi đến :0908.01.05.80 hiện lên trên màn hình hiển thị , mình chỉ biết dán mắt vào con số đang hiển thị ấy.

Thứ 7, ngày 29/10/2006

Đang nằm nghỉ trưa, chuơng điện thoại chột vang lên, bên kia đầu giây một giọng nói thật nhẹ nhàng:" Mình tên Thịnh, là linh mục ở nhà thờ Phanxico, bạn có thể nhượng lại mình chiếc sim 0908.01.05.80 này không ạ? Mình đang rất cần nó, mình kiếm sim này lâu rồi nhưng mình chậm hơn bạn một bước."
Mình thầm cười vì sự may mắn của mình, chỉ cách có một ngày thôi mà cũng có khá nhiều chuyện diễn ra đấy chứ!
Khi giọng nói bên kia vừa dứt mình khẻ đáp:" à! Anh Thịnh này, sim này cũng là ngày sinh của mình, mình mới lấy hôm qua thôi. Mình chưa thể nhượng lại cho anh được, nếu anh thích mình sẽ kiếm sim này nhưng đầu số khác cho anh nhé!"
Dường như biết được rằng không thể nhượng được chiếc sim trong tay tôi nên anh ta nói:" Vâng!, nếu anh có thể nhượng lại cho mình hoặc kiếm dùm mình sim khác thì cho mình biết với nhé"
Kể từ đấy cách vài ngày, có khi cả tuần anh ta lại gọi điện thăm hỏi về tình hình sim thế nào, mình do chưa kiếm được nên cũng chỉ ậm ừ cho qua chuyện…

Thứ hai, ngày 04/12/2006

Thay đổi chỗ ở, xin nghỉ việc đồng nghĩa với việc mình sẽ không có khoản thu nhập nào trong thời gian chờ tim việc mới này.
Xem lại tài sản thì chỉ còn vài trăm, làm sao có thể sống tới cuối tháng!!!.
Mình chợt nhớ tới cha Thịnh, tìm lục trong danh bạ số điện thoại của cha mình gọi đến:" Chào anh Thịnh ạ! Số 0908.01.05.80 mình không xài nữa, mình có thể nhượng lại cho anh. Nếu anh đồng ‎y thì mình bàn thêm nhé."
Ngập ngừng một chút mình nói tiếp:" Nếu anh thích thì cứ cho giá nhé, nếu được thì mình để lại cho anh"
"giá?" giọng cha thịnh khẻ nhắc lại khi nghe tôi nói đến giá nhượng lại.
Tôi biết anh ấy hơi bất ngờ khi nghe tôi nhượng lại chiếc sim với một mức giá thương lượng. Có lẽ anh ấy nghĩ mình nhượng lại mà không có sự bán buôn đổi chác gì ở đây hết. Nhưng có lẽ như sợ sẽ không có cơ hội lần thứ hai anh ta vội nói:" Bạn cứ cho giá đi, bao nhiêu thì được để mình liệu."
Mình cũng chẳng biết nên đưa ra mức giá như thế nào là phù hợp :" Okies, vậy thì 500.000 đồng nhé, anh cứ suy nghĩ đi, nếu đồng ‎ thì chiều gọi lại cho mình nhé"
Nói tới đó mình vội vàng cúp máy. Một cảm giác khó tả đang xâm chiếm tâm hồn mình, nó như một đứa trẻ ăn vụng và bị người khác bắt gặp.
"Tại sao mình lại hành động như thế nhỉ?, sao lại đi buôn bán, đổi chác?"
Các suy nghĩ mâu thuẫn đối kháng trong người mình cứ tuôn ra như thác lũ, phần thì biện hộ cho hành động vừa rồi, phần thì phán xét bản thân. Mình cố tìm cách trấn tỉnh và gạt tất cả mọi suy nghĩ ấy đi."Thôi không nghĩ đến nữa, dù gì cũng đã làm rồi thì phải làm cho trọn vẹn"
Chiều hôm ấy , cha Thịnh gọi điện lại và đồng ‎y với mức giá mà mình đưa ra .Mình chạy vội ra MobiFone để cắt hợp đồng và hẹn cha Thịnh ba ngày sau giao sim.

Thứ năm, ngày 07/12/2006

Vừa lấy sim ở MobiFone về, mình gọi điện cho cha Thịnh hỏi địa chỉ và hẹn tối giao sim.
21 giờ 30, Mình gọi điện thoại cho Bằng béo nhờ đi cùng mình đến chỗ hẹn.
Trên đường đi mình hỏi Bằng béo:
-"Làm linh mục chắc giàu lắm em nhỉ?"
Nó đáp:
-"Không có đâu anh, nghèo thí mồ.."
-"Thế ông ta làm gì để sống?"
-"Thì dân nuôi mà, có khi còn phải bỏ tự bỏ tiền túi ra để mà lo mọi việc đấy!"
Nghe đến đấy tôi cảm thấy mình đã có một hành động thật là tội lỗi. Mình muốn tăng không cho cha Thịnh chiếc sim ấy quá. Nhưng sau một hồi đấu tranh tư tưởng quyết liệt thì mình vẫn giữ nguyên ‎ định ban đầu, chắc các bạn cho là rất lạ nhỉ? Không có gì lạ đâu có điều tôi không thể giải thích những suy nghĩ của tôi lúc ấy cho bạn ngay lúc này được nếu bạn muốn thì cứ gặp tôi nhé, bạn sẽ hiểu rõ hơn đấy!
Tới nhà thờ, đón tiếp tôi là một người đàn ông ăn mặc thật giản dị, tôi đi theo cha Thịnh vào nhà. Cả hai chuyện trò rất vui vẻ, mình đã hiểu rõ về cuộc sống của một linh mục, mình càng cảm thấy con người mình chứa đầy những tội lỗi.
Cha Thịnh kể:" Em mình sinh ngày 01/05/1980, vì thế mình muốn lấy sim này làm quà tặng. Mình có tới cửa hang và nhờ người ta lấy dùm, họ nói giá 500.000 đồng và hứa sẽ lấy ngay khi có số. Hôm thứ sáu mình bận việc, đến thứ bẩy ra thì người ta nói sim đã có người lấy rồi, thế cho nên mình mới gọi điện thoại cho anh. Thế mà mình vẫn chậm hơn anh một bước."
Thời gian cũng khá khuya tôi xin phép ra về trong lòng dự định nếu như cha Thịnh không nhắc đến tiền bạc thì thôi cũng được, khi tôi vừa cất bước, cha Thịnh liền kéo tay lại và đặt vào tay tôi một sấp tiền polymer nhăn nhúm được cha vuốt lại cho thẳng và nói:" cảm ơn anh đã nhượng lại cho mình, có gì thì mình sẽ gọi cho anh nhé!"
Cầm sấp tiền trên tay tôi không giấu được nỗi xót xa, cay đắng.Tôi thầm nói với cha Thịnh trong y nghĩ:" Coi như số tiền này mình mượn tạm nhé, khi nào có dịp mình sẽ trả lại cho anh!"

Đó là câu chuyện về chiếc sim ngày sinh của tôi. Bây giờ có lẽ nó đang rất hạnh phúc bên người chủ mới, chỉ còn tôi ở lại với bao suy tư.Tôi chợt nghĩ:
" có lẽ mình là người may mắn nhất khi tất cả mọi ước mơ tưởng chừng như không thể thực hiện được lại đến với mình đầy ngẫu nhiên, tình cờ"
Và có một điều tôi muốn chia sẽ cùng bạn:
"Hãy nuôi những mơ ước của mình, đừng bao giờ tuyệt vọng vì biết đâu đấy có một ngày bạn sẽ nhận được sự ban tặng bất ngờ thú vị từ cuộc sống."‎‎
Những Câu Hỏi ???  
Có bao giờ cậu tự hỏi tại sao tôi lại tránh không gặp cậu chưa?
Có nhiều lúc tình cờ gặp nhau tôi không thèm nhìn và chào cậu lấy một câu để rồi khi  cậu đi qua tôi lại ngóai đầu nhìn lại!
Có lúc nào cậu tự hỏi tại sao những gì cậu yêu cầu tôi đều từ chối và không đáp ứng không?
Có bao giờ cậu cảm thấy phiền vì tôi lúc nào cũng réo gọi cậu không đúng lúc không?
Có khi nào cậu suy nghĩ xem tại sao lúc nào tôi cũng thể tìm ra một lý do để giận câu?
có.........
.................

Tôi sẽ trả lời cho cậu biết nếu cậu chịu khó đọc hết những gì tôi viết.
Vì những điều tôi nói khiến cậu sẽ càng không hiểu tôi? và có phải vì những điều đó mà chúng ta là bạn? 
để làm gì? 
để được hiểu nhau hơn



Thứ 6 (ngày 28/07/2006)  

Thời gian trôi qua thật nhanh , thoắt cái đã  hơn 3 năm rồi, Cậu vẫn là một điểm tựa, một chút ánh sáng nhỏ nhoi phía trước mà tôi như kẻ lạc lối cứ dựa vào đấy để tìm lối thoát........
Nhiều bạn không có nghĩa là sẽ có nhiều người hiểu mình và cùng chia sẻ với mình những điều vui buồn của cuộc sống, mình vẫn luôn luôn tìm kiếm mong đợi một tình bạn chân thành và thật sự, nhiều khi bắt gặp ở đâu đó một vài điểm tương đồng, nhưng chợt nhận ra rằng đấy chỉ là do hòan cảnh và cuộc sống tạo dựng nên.

Cậu là một điểm tựa của mình điều đó là chắc chắn, vì mình đã  khắc họa trong tâm trí mình một hình ảnh thật hoàn hảo về cậu, Nó chẳng khác gì ánh sáng của một vì sao, mà ta chỉ có thể chiêm ngưỡng, cảm nhận và tô vẽ chứ không khi nào có thể nào gần được, có thể chạm vào .

Mỗi khi gặp khó khăn trở ngại mình tưởng như không thể nào vượt qua thì chính lúc người lên bầu trời xa xôi ánh sáng của vì sao ấy lại là động lực thúc đẩy mình có thêm nghị lực để có thể đứng vững.

Có lẽ từ nay cho đến hết cuộc sống này mình không mong hy vọng gặp lại cậu vì mìnhmuốn giữ mãi hình ảnh ấy , cậu mãi không thay đổi trong tâm hồn mình và mình cũng không muốn cậu nhìn thấy mình thay đổi, mình muốn cậu vẫn luôn tự hào rằng chúng ta đã từng là bạn và hơn bao giờ hết hãy luôn nhớ về ngày xưa cậu nhé.


Thứ 4 (ngày 26/07/2006)  
Nếu một ngày bạn muốn khóc, hãy gọi tôi
Tôi không dám hứa với bạn là tôi có thể làm bạn cười
Nhưng tôi có thể khóc cùng bạn...

Nếu một ngày bạn muốn bỏ đi thật xa, đừng ngại gọi tôi
Tôi không dám hứa có thể ngăn bạn lại
Nhưng tôi có thể đi cùng bạn...

Nếu một ngày bạn không muốn nghe bất cứ ai,
hãy gọi tôi nhé!
Tôi hứa sẽ im lặng (nghe bạn)...
..............
...............
...............
Nhưng nếu một ngày bạn gọi cho tôi
và không nghe tôi trả lời
Hãy đến nhanh bên tôi nhé!
Có thể lúc đó tôi đang cần đến bạn...





Thứ 6 (21/07/2006)  

Hôm nay quả là một ngày ảm đạm!
tâm trạng cũng hơi căng thẳng và nặng nề.........
Lại một tuần nữa trôi qua, mình đã buông xui tất cả cho số phận.
Mỗi khi mơ ước, hy vọng của mình sắp trở thành sự thật thì......luôn xuất hiện những biến cố bất ngờ làm thay đổi tất cả. Khoảng cách giữa cái được và mất sao thật mong manh!!!.. 
Chợt nhìn xung quanh, mọi thứ như xa lạ, nhìn lại mình càng thấy cô đơn và trống trải.
Rốt cuộc ta chỉ có một mình!
Ừ thì một mình, con đường ta đã chọn thì ta phải đi..


Thứ Sáu (07-07-2006)  
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi và  cậu gặp lại nhau sau gần ...2 năm không nói chuyện.
Tối nay trời lại đổ cơn mưa nhẹ, lòng khẽ lo lắng, nửa mong cậu tớ nửa lại không. Những cơn mưa tháng bảy thật khó kiểm soát....... chợt dữ dội , chợt nhẹ nhàng ấm áp. ...........

Dường như quá khứ đã không còn tồn tại giữa cậu và tôi nhưng cái cảm giác không dám đối diện với cậu thì vẫn còn. Tôi cảm thấy sợ và buồn.........

Cậu vẫn như ngày nào, vẫn cái tính khí ấy, vẫn im lặng và không nói những điều mình nghĩ, vẫn cố làm tôi vui mặc dù có đôi lúc đó là điều cậu không muốn. tôi hiểu tất cả những điều đó và tôi cảm thấy mình thật hạnh phúc khi bên mình có một người bạn tốt như cậu.

Nhưng tôi không biết niềm vui sẽ kéo dài bao lâu, vì tôi vốn là người ưa thử thách tình cảm, nhưng càng thử thách thì tổn thương sẽ càng nhiều, tôi biết làm thế là mình tự đánh mất đi những gì tốt đẹp nhất mà mình đang có và làm tổn thương tới những người mình yêu mến.

Cậu đã làm tôi cảm nhận được một tình bạn chân thật, sâu sắc đã giúp tôi có đủ nghị lực để bước tiếp những chặng dài của cuốc sống.  và tôi thật biết ơn cậu về những gì cậu đã làm


Viết gửi    NAP
If you have any material to add to this section, please contact the website manager. If you are the website manager, you can enter edit mode to upload material by clicking here.